Tình yêu “dễ dãi” dành cho cô gái đường phố

Món ăn đường phố trong bạn là gì?

Hàn lâm đôi chút thì đó là khoảnh khắc nức mũi khi món Phở, Bánh Mì được đưa vào từ điển Oxford.

Với cô bạn nọ thì đó là chỉ cần tấp vào lề đường sẽ có ngay bịch bánh tráng trộn cứu đói, là vị chua chua, ngọt ngọt cay cay của bịch xoài dằm, mùi thơm trứng, tôm khô của bánh tráng nướng.

Với một cặp đôi trẻ tuổi nào đó lại rất có thể là “trung tâm trà sữa” bên cạnh nhà hát Thành phố. 10 ngàn một ly và phải 3 ly mới đã thèm.  

Với mấy chị nhân viên văn phòng là tô bún riêu, canh bún những ngày buồn miệng chẳng biết ăn chi.

Lại có anh thanh niên vui tính bảo rằng, anh xem món ăn đường phố Sài Gòn như một cô gái kì lạ mà anh trót dễ dãi yêu “lầm” rồi yêu luôn.

Trong trí nhớ của những “nhân tình”, cô gái ấy cứ trẻ mãi không già. Cô phơi phới ở bất kì đâu, bất kì lúc nào. Từ những khu vực vui chơi của giới trẻ, đến những ngôi chợ truyền thống. Miễn là có khoảng sân, hay vài ba mét vuông là cô có thể mang cả “gia tài tẩm thực” ra đó tung hoành. Không kén chọn ai, cô làm gì ai cũng mê, cô bán gì ai cũng mến. Những “thực thần” như chúng ta dành cho cô một tình yêu thuần khiết.

Tuy nhiên, gout “thời trang” của cô có phần hơi kì lạ. Hôm cô trông thật tinh tươm, sáng láng trên một chiếc xe với đèn đuốc sáng trưng, hoặc chễm chệ hẳn hoi với một cửa tiệm sầm uất. Nhưng có hôm lại bắt gặp cô nhem nhuốc, đen đen bẩn bẩn, hình như vừa bị mấy anh đô thị “hỏi thăm”. Rồi đôi lúc cô buồn, cô cũng khiến cái bụng của dân tình buồn theo và phải đối chất với Tào Tháo cả đêm không được quyền ý kiến. Thế rồi bỗng một ngày đẹp trời, cô bén duyên với mấy vị khách nước ngoài. Nhưng họ nhìn cô xong, cảm ơn rồi lướt nhẹ như một cơn gió vì có thể trong một cẩm nang nào đó, bộ dạng của cô lúc này được mô tả là biểu hiện khiến họ bị đau bụng. Lúc này, ta mới thấy tình yêu dành chô cô bấy lâu không chỉ có thuần khiết mà còn cả sự dễ dãi nữa.

Phải chăng chính sự “yêu ghét bất phân”, bẩn một chút miễn vui là được ấy đã vô tình khiến cho bao “kho báu” ẩm thực bị vùi đi? Chúng ta mãi yêu những món ăn đường phố tuyệt hảo, nhưng đó chỉ là những hương vị bị gói trong một không gian chật hẹp, ẩm thấp. Trong khi đó, thế giới ngoài kia vẫn luôn khao khát có tấm vé du hành vào ẩm thực đường phố Việt. Nhưng, cũng chính họ không dám tin rằng hệ tiêu hóa của họ đủ tốt để tối về không đau bụng. Bởi người nước ngoài vẫn ngại ngùng với những món ăn được để dưới đất, la liệt chén dĩa ngổn ngang thế kia lại có thể ngon được. Và hương vị tinh tế trong từng món ăn cứ mỗi ngày bị ẩn đi trong bao nhiêu chiếc áo cũ kĩ, xập xệ. Đây là hoàn cảnh khi nhà có một hoa hậu nhưng chỉ cho cô gái quê mùa ra đón tiếp. Vì lẽ đó, dẫu vẫn có những lời khen ngợi món Việt trên các tạp chí quốc tế, nhiều giải thưởng bình chọn, nhưng đến giờ du khách chỉ biết phở, chả giò, bánh mì, mà thôi. Trong khi đó, cô bạn hàng xóm Thái Lan đã tự hào mình là thiên đường ẩm thực đường phố thế giới, nơi có những món ăn đường phố như trứng cuộn cua Raan Jay Fai nhận sao Michellin danh giá và thậm chí còn “chảnh một chút” đòi trả sao vì hiện tại khách đã quá đông đúc không tiếp xuể.  

Trong gác nhỏ có một giấc mơ đầy

Hẹn gặp được Nguyễn Minh Khang, một trong 3 thành viên sáng lập Gác Măng Giê tại một quán café tại trung tâm Sài Gòn. Cậu tới trễ do bận bịu xếp hàng và kiểm tra bao bì cho những sản phẩm mới của Gác. Khang là một trong những người trẻ có niềm đam mê ẩm thực và có máu liều kinh doanh. Nói là liều bởi cậu và bạn bè đã đánh đổi không ít để cái tên Gác Măng Giê có thể tồn tại trong vòng 3 năm qua. Những ngày đầu tiên, Gác là nơi đóng gói những sản phẩm, đặc sản địa phương mang về Sài Gòn. Thời gian trôi qua, Gác mang thêm nhiều món mới trong menu của mình vào các sự kiện ẩm thực dành cho giới trẻ.

Nhìn thấy món ăn đường phố Việt Nam không có một cái áo đẹp, tự nhiên mình thương lắm. Khách du lịch mặc dù họ rất muốn ăn nhưng biết bao review về việc đau bụng, bị chặt chém, không mẫu mã làm cho chùng bước.”

Một số ý kiến cho rằng món ăn đường phố sinh sao để vậy, như thế mới là đường phố. Tuy nhiên, luôn có sự khác biệt giữa cẩu thả, bừa bộn với việc giúp cho một món ăn phát triển một cách tự nhiên mà vẫn có sự chỉn chu, chuyên nghiệp. Để dấn thân vào việc làm “branding” cho ẩm thực đường phố, Khang và những người bạn đã có một hành trình gian nan. “Món ăn Việt Nam rất ngon, nhưng để tạo ra một cái bao bì, một hình ảnh xuyên suốt lại rất khó vì hầu hết mọi người đều bán buôn lẻ tẻ, mỗi người lại có một phong cách bán khác nhau. Giống như hồi trước, xoài lắc bùng lên từ một tiệm nhỏ, sau đó lan đi khắp nơi với nhiều biến thể và có chỗ ngon, chỗ dở khiến món ăn nhanh chóng bị lãng quên”.  Chọn làm điều khó nên Gác trong những năm đầu kinh doanh, nhóm luôn phải trông chờ vào dịp bán Tết để có thể gỡ gạc vốn lại cho cả năm. Đôi khi những bạn trẻ này phải cầm xe, vay mượn để tiếp tục duy trì vì chi phí bao bì, in ấn, chụp ảnh, quay hình thật sự tốn kém nếu muốn làm ra ngô ra khoai. Có nhiều lúc, Khang ví các thành viên như “những chú cá nhỏ, có chú này bơi đuối đuối bị ra xa thì mấy chú khác kéo ra lùa vào. Tụi em chỉ có sự tin tưởng để mà tiếp tục với nhau, chứ nói về mặt tài chính thì không đứa nào dám nhìn mấy con số. Cứ thế, đã có những người trẻ thực hiện ước mơ may một chiếc áo đẹp hơn dành cho món ăn đường phố.   

Khang bảo, “Thứ quý giá nhất khi làm những chuyện này là sự đoàn kết và tin tưởng nhau. Dù cãi nhau, bất đồng quan điểm, hêt tiền, sao cũng được nhưng cái chính là niềm tin vẫn còn ở đó. Đó chính là sự gắn kết của những người vì một mục đích mang hương vị Việt ra thế giới.”

Ước mơ của Gác là mong một ngày nào đó khi du khách về nước, họ có thể mang theo một món ăn đường phố Việt Nam về nước trong niềm hân hoan. Một món quà tặng hương vị ngon lành được xếp ngay ngắn trong chiếc vali vi vu trên trời. Đó còn là “cách để cho người nước ngoài thấy đố ăn mình ngon ra sao, chế biến cầu kì thế nào mới ngon được, không hề thua kém bất kì món nào cả”. Thế mới thấy, từ đường phố tới con tim, tưởng là rất gần nhưng có đôi phần xa.

Bịch bánh tráng trộn nói chuyện thế giới

Ẩm thực đường phố có thế giới riêng khó trộn lẫn với bất kì nhà hàng hay quán ăn nào. Ở đó có những người yêu trung thành và những thần dân đặc biệt. Những lần chiến dịch dọn dẹp vỉa hè diễn ra, không ít người mất đi thú vui đường phố. Vì ở đó, có câu chuyện về quán bún riêu làm nơi bày tỏ nỗi buồn công việc, là nơi có thể ăn và nhìn xe cộ để bỏ qua cảm giác cô đơn, hay đơn giản là ăn tô hủ tiếu gõ để đỡ đói về làm việc tiếp,… Món ăn đường phố luôn đồng hành với cuộc sống mỗi người trong những giây phút giản dị đến không ngờ. Xét cho cùng, ẩm thực nơi đây không cần được tôn vinh rầm rộ bởi đó là hương vị của cuộc sống rất tự nhiên. Một vị ngon cần mẫn làm ta vui giữa cuộc đời xô bộn. Nhưng không vì thế mà ta chỉ xem ẩm thực đường phố tồn tại như một lẽ đương nhiên, chỉ là việc để ai đó mưu sinh đơn thuần. Mỗi lần chúng ta ăn, các giác quan rung lên như một lời hồi đáp về những điều khó diễn tả thành lời mà món ăn đường phố mang lại. Cô gái dung dị ấy vẫn cần được yêu thương, cần được nhìn thấy những niềm vui, những mảng màu tươi sáng của cuộc sống. Và nhất là bất kì cô gái nào cũng mong mỏi được thừa nhận những giá trị rất riêng của mình. Nhưng chúng ta có thể thật sự làm được điều gì để giúp ẩm thực đường phố Việt Nam có sự thay đổi?  

Một lần đứng mua bịch bánh tráng trộn tại khu vực Hồ Con Rùa, tôi có nghe được một câu mát lòng: “Chị bán ngon nhất khu này nhưng mà nếu được, em nghĩ chị đầu tư cái ghế mới, mấy cái hũ đựng khô bò, nước sốt mới nhìn bắt mắt hơn. Bảo đảm đông khách hơn luôn đó.”

À thì ra ta có thể dành cho người bán yêu thích một lời khen thật thà, vì họ mấy khi lên Facebook để thấy ta cho review 5 sao gì đâu. Là ta có thể gợi ý cho họ cách làm sao để có thể mang một chiếc bao tay, thay một cái tô đã cũ để lỡ có ông khách nước ngoài nào qua cũng thấy mình đỡ sợ đau bụng hơn đôi chút. Ta không cần làm gì lớn lao cả, vì để thay đổi bộ mặt của cả nền ẩm thực thì không biết phải trả qua bao nhiêu cuộc “phẫu thuật thẩm mỹ” khác nữa. Chỉ là bên cạnh việc ăn ngon và gửi tiền, ta chân thành gói chút tình cảm đến món ăn đó, đến người làm nó. Bất kì ai cũng sẽ mỉm cười khi nhận được một lời khích lệ như thế.

Sau tất cả, món ăn đường phố và người thưởng thức sẽ xây nên một tình cảm mà trong đó có sự tin cậy, niềm tự hào để giúp hương vị món ăn Việt lan tỏa. Còn để nói về tương lai streetfood Việt Nam có nổi danh như cồn hay không thì thật khó trả lời, vì đó là một chặng đường dài khi mà ta không chỉ cạnh tranh về hương vị, mà ác liệt hơn là “đấu” lại những chiến dịch quảng bá tuyệt vời của những quốc gia khác. Thế nhưng chúng ta không cần quá nôn nóng mà làm giảm bớt đi sự tự hào cho đội nhà. Vì đơn giản, thứ gì thuộc về con tim rồi cũng sẽ được hành động bằng con tim và cũng đến được vị trí xứng đáng. Đừng lo bánh tráng trộn, bắp xào nhé. Rồi có ngày các bạn cũng có Visa.  

Diệp Khoa (Maachikoo)

 Sách Nêm Nếm Niềm Vui hiện có mặt tại các hệ thống nhà sách và các kênh bán sách điện tử trên Toàn quốc. 

    TAG:
Lastest News
Bộ trang điểm CHANEL Thu Đông 2020 có gì mới?

Bộ trang điểm CHANEl Thu Đông 2020 mang đến một trải nghiệm mới mẻ về màu hồng. Mùa Thu Đông năm nay sẽ bớt buồn bã bởi một nhan sắc ấm áp, nồng nàn, pha chút ngây thơ đã được Lucia Pica nhào nặn.

Review Fenty Skin của Rihanna

Review Fenty Skin - Sự ra mắt rầm rộ dòng sản phẩm Fenty Skin của Rihanna liệu có làm hài lòng các chuyên gia làm đẹp về mặt chất lượng?

Kinh doanh mỹ phẩm và thách thức ở Châu Á

Kinh doanh mỹ phẩm sẽ gặp thách thức gì tại các nước Châu Á trong đó có Việt Nam? Bài viết này sẽ tiết lộ những điều đó cho bạn.

Từ đường phố đến con tim - BOOK

Bài viết nằm trong sách Nêm Nếm Niềm Vui kể về câu chuyện món ăn đường phố đầy thú vị tại Việt Nam

[Podcast] Cách tăng doanh số khi bán hàng hiệu

Cách tăng doanh số khi bán hàng hiệu để số đẹp nhưng vẫn giữ được hình ảnh cao cấp, sang chảnh. Làm cách nào mà LV< CHANEL hay Rolex đã làm điều này?